HotLine: 0944 686 390

Không có bữa ăn nào miễn phí


 Ngày đăng:  01-09-2016

Người Mỹ có câu: “trong một sòng bài bịp bợm luôn có một nạn nhân. Nếu bạn không biết ai là nạn nhân, thì rất có thể người đó lại chính là bạn”.

 

Chuyện ngày xưa kể rằng có một vị vua Hi Lạp được tiếng là thông minh đức độ cai quản một xứ sở thanh bình. Ông có một thư viện thu thập cả chục ngàn cuốn sách xuyên suốt lịch sử văn minh của nhân loại và có ước muốn là chia sẻ những kiến thức tinh túy này cho tât cả mọi người.

 

Ông triệu 500 nhà thông thái nhất của quốc gia và yêu cầu họ cùng nhau ngồi lại để tóm lược mọi “tinh túy văn hóa” nhất của nhân loại vào một vài lời dễ hiểu (thay vì một thư viện sách) để mọi người dân cùng có thể hiểu và cảm nhận những giá trị tinh túy đó. Sau hơn một tháng, các nhà thông thái đưa lên một văn bản 5 trang là công trình tóm lược. Vị vua thấy vẫn còn quá phức tạp, dân thường không thể ai có thể thấm nhuần được tư tưởng kiểu này. Sau đó là một bản tóm lược ba trang, và cuôí cùng ông cười hả hê khi vị đại diện trao cho ông cái túi khôn của nhân loại trong một câu văn độc nhất: “There is no free meal” (Không có bữa ăn nào miễn phí cả)

 

 

Đây là một thực tế hiển nhiên mà con người thời đồ đá cách đây hàng vạn năm đã hiểu rất rõ. Ấy thế mà thực tại lại có không ít người muốn đi ngược lại quy luật đó. Sử dụng mánh khóe, chiêu trò để lừa lọc và chiếm đoạt những giá trị mà người khác có được bằng mồ hôi và nước mắt.

 

Xã hội ngày nay dù có tiến bộ cũng không dễ gạt bỏ nổi lòng tham “ăn Free” vốn đã mọc rễ trong lòng người hàng vạn năm qua. Chuyện kiếm tiền càng nhanh, càng nhiều càng tốt, là một đề tài thời thượng, hấp dẫn và lan tràn khắp mọi mạng truyền thông. Từ tin thời sự, trên báo đến những câu chuyện ở quán café, những bài giảng ở lớp học…

 

Trong dư luận, không thiếu những chuyện thích bắt trước lẫn nhau không đóng góp một công sức gì cho xã hội nhưng tìm đủ moị cách để bòn rút và ăn cắp. Hiện tượng phổ biến đến nôĩ không ai còn cảm giác ngạc nhiên hay phẫn nộ khi bị lộ diện.

 

Hiện thực đáng buồn là ngay cả những sinh viên với một đầu óc tương đối trong sạch, tiến bộ cũng quan tâm đến truyện “kiếm tiền” hơn là kiếm kiến thức.

 

Người Việt Nam mình có câu “coi Dzậy mà không phải dzậy”. Chỉ tiếc là dù nhiều người cũng cảm thấy bị lừa dối, nhưng việc bận rộn mưu sinh, đam mê các giải bóng đá và cuộc thi hoa hậu… đã làm phần lớn dân chúng quên đi cái giá phải trả này…

 

Chúng ta cần học kiến thức để giúp đỡ người khác, chứ không phải học để tìm cách mị người hay những “mưu hèn kế bẩn” để cướp bóc trên sức lao động của người khác. Nghìn năm bắc thuộc là quá đủ rồi. Chúng ta đã tự do. Nhưng liệu hệ thống tư tưởng của chúng ta đã thực sự thoát khỏi “tư tưởng lớn” của đất nước phương bắc kia chưa. Hay vẫn bị nó làm mê muội, học ở nó những tư tưởng mà ở đó “đạo thì cao một thước mà Ma thì cao một trượng”?

 

Nhật bản mất 30 năm để cải cách tư tưởng, hệ thống giáo dục để vươn tầm thế giới. Việt Nam chúng ta mất bao lâu để có tư tưởng thoát Trung và vươn tầm thế giới? Hay chỉ quanh quẩn với “chị hiền” Trung Quốc để rơi vào trạng thái “hôn mê sâu” mà không thể thức tỉnh…

 

Chào mừng Quốc Khánh Việt Nam 2-9-2016_ Mr Minh

 Tư vấn giải pháp phần mềm quản lý